
Đăng trong: All - Tất Cả, Cảm Nhận & Suy Ngẩm, Holidays & Happy | Leave a Comment »

Đăng trong: All - Tất Cả, Cảm Nhận & Suy Ngẩm, Holidays & Happy | Leave a Comment »

Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: “Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?” Sự Giàu Có trả lời: “Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu.”
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: “Phù Hoa, hãy giúp tôi!”. “Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi,” Phù Hoa trả lời.
Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: ” Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu”, “Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình …”
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: “Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi”, đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian – Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? – Tình Yêu hỏi – Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: “Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu”
…
“Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu”. Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.
Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.
![]() |
Theo petalia.org
Đăng trong: All - Tất Cả, Cảm Nhận & Suy Ngẩm, Xã Hội & Giáo Dục | Leave a Comment »
Đẹp trai chưa kìa…!

….. xinh gái nhỉ

sương ox nhất nhà….

… ox phai tap ta de giu gin the hinh voi bx na…(híhí cố lên ox)

… bx tap boi de sau nay di tắm bien con cuu ong xa nua chu…(hìhì ox tui hok co bít bơi dau…)

Và doi khi họ gặp chút rắc rối: àh há ox tập tạ quá sức bị cái tạ đè tội nghiệp xã iu ghê…( bx phai van noi công chữa trị đó)

ngoan ngoan, ox gioi lém lát bx thưởng ox nha…

híhí thưởng ox nà, muom…moum,, chụt chụt, chít chít…híhíhí

và đôi khi bx ghen tra tấn ox ” khai mau lúc nãy ox đi với ai thía…”

để dỗ dành bx, ” anh có cái này tặng em nè”: haaaaaaaaaaaaaa hú hồn…. híhí

va nhan ngay phu nu tang hoa bx nà…

há há anh ui tả anh có con jì kìa để em xem koi: àh há con gì đó í ẹ….

nhớ lại ngày xưa ấy, lúc đám cưới ấy, ox lén hun bx

sau đó đắt em di đâu í í í… mắc cỡ wé

hùmz, ngày mai ở nhà rửa chén wét nhà, coi nhà cho bx đi làm móng, làm tóc nghe chưa! đi đâu là chit voi bx nghe chưa (hí hí toi nghiep ox ghe)

bx ui nho bx wa di

nho wé đi huhuhu

chít mày nè, cho mày chít….( ox cua bx zi ma còn ku ti ghê)
Đăng trong: All - Tất Cả, Blog & Web, Cảm Nhận & Suy Ngẩm | Leave a Comment »

Tôi sinh ra khỏe mạnh, nhưng hạnh phúc thì không… (Ảnh minh họa)
Tuổi thơ chúng tôi no đủ, đầy sơn hào hải vị nhưng thiếu thốn tình thương. Suốt những năm đi học, dường như tôi sống chỉ để thời gian trôi qua. Mỗi đứa một phòng, sáng đi học, chiều gia sư, tối học thêm rồi đi ngủ, khuya thường nghe ba má thủ thỉ miếng đất này miếng đất nọ chứ không phải thằng nhỏ con bé được mấy điểm ở trường. Mỗi lần có điểm 10, ba má thưởng cho chúng tôi một cục tiền chứ không vỗ về khen ngợi.
Thời gian đầu thì gia sư dụ khị lấy hết, sau này khôn hơn, tôi và em tôi lần lượt cho gia sư nghỉ việc. Từ đó chúng tôi chìm vào thế giới của riêng mình. Thế giới không có gia đình, bạn bè, trường học…
Tôi bắt đầu bỏ học đi chơi game theo đám bạn bè. Những ngày đến trường dần được thay thế bằng những ngày ở quán game. Ban đầu là chơi điện tử ở những quán gần trước cổng trường. Sau này, để tránh bị soi mói, tụi tôi tụ thành những tốp đi xa hơn. Trường học dần nhạt nhòa trong tâm trí.
Cuối năm cấp 2, tôi không có nổi một con điểm trong sổ. Thầy giáo yêu cầu gặp ba má tôi. Tôi ranh ma báo rằng ba má bận không đến được, nhờ tôi đưa thư đến cho thầy rồi “chuyển” cho thầy giáo một chiếc phong bì. Năm đó tôi nghiễm nhiên đậu tốt nghiệp. Mấy năm học sau tôi đều đường hoàng lên lớp bằng cách đó.

… chúng tôi chìm vào thế giới của riêng mình, không có gia đình, bạn bè, trường học…
(Ảnh minh họa)
Năm tôi lớp 10, cơn lốc game online tràn tới. Tôi xin tiền ba má tậu một giàn máy tính hàng khủng để trong phòng, lấy cớ là để học. Có máy rồi, tôi cày game thâu đêm suốt sáng. Vài lần trong tuần, tôi giáp mặt ba má hoặc em tôi tại phòng ăn, trả lời nhát gừng chút rồi ai về phòng nấy. Tôi và em tôi như hai thế giới riêng biệt, và ba má là một thế giới khác.
Có tiền, tôi có tất cả, ít nhất là trong game. Nhân vật của tôi sở hữu toàn đồ khủng, thậm chí cả những món hàng không tưởng, hàng đen được chuyền tay giữa vài gamer với nhau. Tôi luôn đứng hàng top đầu trong game, sẵn sàng khiêu chiến với mọi đối thủ. Hào quang của thế giới ảo đến với tôi quá dễ dàng. Khoảng trời đó dường như không đủ cho tôi vẫy vùng, tôi bỏ game chuyển qua game khác.
Tôi say mê làm anh hùng trong thế giới ảo giống như ba má tôi say mê kiếm tiền vậy. Tôi chuyển từ game này sang game khác, vung tiền ra mua đồ làm đại gia, thỏa sức vẫy vùng, lấy le với vài “bà xã ảo” rồi bỏ.
Khi đặt chân vào Cabal, tôi mới chỉ là một cái nick cùi, còn cô bé đó đã có thâm niên chơi game, level cao vút. Chúng tôi gặp nhau bên một bờ suối, thấy tôi đang cày, cô bé lặng lẽ đến giúp, không nói gì. Lúc đầu tôi cũng không để tâm, nhưng thấy ngày nào cô bé cũng ra ngồi bên bờ suối. Nó rất ít nói, nên mãi một tháng sau chúng tôi mới quen nhau. Ban đầu chỉ định mua acc khủng, chơi một thời gian rồi bỏ nhưng rồi tôi đã quen cô bé, nên tôi quyết định ở lại.
Thời gian đầu chúng tôi cũng chỉ là bạn bè bình thường. Nó rất ít nói, nhưng khi đã quen thân, nó chia sẻ rất nhiều chuyện, tôi nhận ra nó và tôi có quá nhiều điểm chung. Chúng tôi đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi, cô độc, vùi mình vào thế giới ảo. Chúng tôi khi thì cày chung, khi thì ngồi trò chuyện bên bờ suối, và thời gian trôi qua khiến hai đứa trở thành một phần quan trọng của nhau.
Chúng tôi bắt đầu gọi nhau là “ông xã, bà xã”.
Suốt gần một năm trời, tôi thu mình trong giang sơn riêng là căn phòng tôi, cơm nước osin bưng tận cửa. Ba má tôi mải mê với những phi vụ khi Nam khi Bắc, cả tháng mới về nhà một lần, lên phòng hỏi han tôi vài câu rồi lại dấm dúi cho một cọc tiền, tỏ vẻ bằng lòng khi thấy tôi chăm chỉ ở nhà. Trong một năm trời, Cabal là nhà tôi, cô bé đó là “bà xã” tôi và đó là gia đình duy nhất của tôi.
Đến một ngày, tôi hẹn gặp mặt “bà xã”. Vì kẹt xe, tôi đến nơi hẹn trễ. Khi đến nơi, tôi hoảng hồn thấy em gái tôi ngồi trong quán cafe đã hẹn. Bán tín bán nghi, tôi rút điện thoại ra gọi vào máy “bà xã” thì bàng hoàng thấy giọng nói bắt máy quen thuộc.

“Bà xã” mà tôi vẫn gặp hàng ngày trên game lại là em gái tôi…
Đăng trong: All - Tất Cả, Cảm Nhận & Suy Ngẩm, Tin Học | Leave a Comment »
+ GPS gate 2.6 phiên bản PC : http://franson.com/gpsgate/download.asp?platform=winxp
+ GPS gate 2.6 phiên bản PPC , nếu bạn có một PDA gps builtin , và muốn dùng PDA này như external GPS để chạy cho Google Earth .
+ Cài đặt các phần mềm trên , quá trình cài đặt như bình thường và rất đơn giản.
Phần một : Dùng External GPS receiver với Google Earth
Có rất nhiều External GPS Receiver , và cũng có rất nhiều kiểu giao tiếp giữa các thiết bị GPS này với PC .
Ở đây mình chỉ minh họa với Bluetooth GPS receiver .Các loại khác cũng tương tự,mọi người vọc chút ra ngay .
PC của mình không có Bluetooth builtin , nên mình dung loại usb bluetooth sử dụng phần mềm IVT bluesolei , PC có Bluetooth builtin còn dễ thực hiện hơn.

Chú ý ở chỗ mình khoanh đỏ , thiết bị Bluetooth GPS receiver kết nối với PC của mình qua com 4 .
Có thể máy bạn sẽ kết nối ở COM port khác , bạn nhớ lấy com port này .
Chạy phần mềm GPS Gate 2.6 phiên bản dành cho PC
Chạy ở lần đầu nó sẽ hiện lên như sau :

Các Search Option để tìm kiếm tín hiệu GPS qua nhưng giao tiếp nào , ở đây chỉ chọn mỗi dòng Search for NMEA compatible serials Devices .
Chọn next :

Ở đây nó sẽ báo tìm thấy COM 4 , sử dụng không , nhấn No để tiếp tục tìm kiếm .
Chọn Yes.Bảng sau :

Next

Finish.Bảng sau : thấy màu xanh là tín hiệu GPS đã Fix . màu vàng là chưa fix.

Chọn tiếp tab Output, trong danh sách xổ xuống chọn Google Earth , sau đó nhấn Add

Bảng sau : Tick vào Start Google Earth Automatically , nhấn OK

Nó sẽ tự mở Google Earth lên .Chú ý chỗ khoanh đỏ . Vào menu GPS của GE để sử dụng Realtime Tracking

Phần 2 : Cách dùng PDA có GPS builtin như một external GPS để dung với PC
Ở đây mình hướng dẫn dung PDA connect với PC bằng cáp và qua Activesync .
Bước 1 :
Cài đặt GPS gate lên PPC .Nếu chưa có tải tại đây : http://www.mediafire.com/?azm8440dmwj
Cài đặt GPS gate lên PC .
Bước 2 : Mở GpsGate trên PPC lên :

Chọn Manual.
Để ý chỗ input , nhấn menu xổ xuống chọn COM Port , nhấn vào setting

Chọn COM Port là GPS built in của PDA , thiết lập baud rate , ( như Asus P750 là COM 2 , baud rate 56700 )

nhấn OK .

Chọn Open :

Tín hiệu GPS đã nhận được , nhưng do chưa Fix nên nó có màu vàng , nếu fix rồi màu xanh .
Chuyển sang tab Output : Xổ menu xuống chọn ActiveSync . Click Add , OK

Ngoài tray icon sẽ có biểu tượng sau :

Bước 3 : Mở GPS gate của PC lên . Phần input chọn Active Sync , nhấn Open.

Phần Output chọn Comport hoặc Google Earth để dung với các phần mềm GPS trên PC ( GE , Ozi , Mapking … ) . Tương tự như đã post ở phần I.
Trích: http://www.handheld.com.vn/showthread.php?t=125247
Đăng trong: All - Tất Cả, Công Nghệ & Khoa Học, Mobile, Thủ Thuật & Mẹo Vặt, Tin Học | Leave a Comment »