Sài Gòn chênh chao nhớ!

Sài Gòn một buổi sáng lạnh, buồn và nhớ… Cái lạnh về chênh chao bên cửa gió.

Em yêu dấu!

Sáng nay, Sài Gòn lạnh đấy em à. Anh cảm nhận được làn da mình se lại theo từng cơn gió len nhè nhè qua ô cửa sổ vào phòng… tỉnh giấc. Bao giờ cũng thế, anh quờ tay qua bên để thấy em vẫn đương còn đó, như những gì đáng ra phải là như vậy!

Anh nhớ em, nhớ đến lắt lay em ạ! Sài Gòn lâu rồi mới có cảm giác se sắt; anh đi làm rồi lại không đến toà soạn nữa, chẳng hiểu sao lại rẽ vào lối ấy, chọn đúng chỗ ngồi ấy, có phải em muốn anh tới không?

Một năm rồi chẳng có gì thay đổi cả. Nhà thờ Đức Bà vẫn cổ kính rêu phong, những bức tường gạch đỏ, những ô cửa sổ kín mít thâm trầm, làm nền cho những bức ảnh cưới đẹp đến mê đắm. Chúng mình cũng đã có những phút giây như thế, em nhỉ?! Nụ cười còn vẹn nguyên sau bó hồng đỏ thắm, tinh khiết một màu váy cưới em trong anh…

Ảnh minh họa: Prosthetich


“Vẫn quen như ngày trước
Gọi hai ly cafe
Giật mình chiếc ghế trống
Mới thấy mình tái tê”

Hồi xưa, đều đặn những sáng chủ nhật cafe góc này, anh nhớ có lần em đọc cho anh nghe những câu thơ ấy. Ai biết đâu rồi sẽ có ngày chính bản thân anh phải trải nghiệm nỗi tái tê, khi cảnh cũ còn nguyên đó nhưng người xưa không còn. Bắt đền em đấy, em yêu ạ…

Anh lại khóc rồi đây này. Sao em không lau nước mắt cho anh bằng khăn tay em vẫn thường dùng, anh thèm mùi hương, một chút thoang thoảng nước hoa, một chút mồ hôi ấy. Em đâu rồi, có ở quanh đây với anh không?

Sáng nay, vẫn ly cafe đá không đường, loại cafe mỗi lần em nếm thử đều nhăn mặt ngúng nguẩy kêu anh kì cục, đắng thế mà bảo ngọt; nhưng hôm nay đúng đấy em ạ, cafe sao đắng nghét cổ họng, đắng cả lòng anh đến nát tan. Anh gọi cho em cafe sữa nhé. Nếu có thể nghe được em nói, có lẽ em lại trách anh phải không, sao cứ tự giày vò nỗi đau mình như thế, sao không buông tay để em được ra đi trong thanh thản chứ? Đàn ông ai lại khóc giữa dòng người phố xá thế này. Nhưng, em ơi, giá mà anh có thể vô tri…

Tạo hoá xếp đặt để nghiệt ngã vào mình. Em và anh có tội gì mà phải chia lìa đau đớn vậy. Chỉ còn tuần lễ nữa thôi em đã là vợ của anh; vậy mà buổi chiều định mệnh ấy, số phận đã cướp đi em từ anh mãi mãi. Sao lại là em chứ?! Anh sẽ chẳng bao giờ quên được ngày đó, đáng ra chúng mình phải ngập tràn trong niềm hạnh phúc, trong hoa hồng và bánh ngọt, trong những lời chúc chung sống thuận hoà đến “răng long đầu bạc”. Em bỏ anh đi, để lại anh với nỗi chơ vơ đến thừa thãi cả cuộc đời…

Ảnh minh ho1LeapOfFait

Em ạ, bộ ảnh cưới chúng mình anh vẫn còn giữ đấy – bộ ảnh em là người xinh nhất, nhưng chẳng bao giờ được xem. Em biết anh thích nhất bức nào không, bức mà em cầm ly cafe đen tinh nghịch, trông khuôn mặt nhăn nhó của em thật buồn cười, cứ như là con trẻ. Ai đời chụp hình cưới, còn tung tăng chạy qua đường mua ly cafe về tạo dáng. Em chọc quê anh, nhưng uống đen không đường là thói quen rồi, anh không bỏ được, em ạ.

Nghề báo đi nhiều, viết cũng nhiều, nhưng đã bao giờ anh viết gì cho em được đâu. Mấy hôm trước, bên mảng xã hội có đăng bài về một tài xế lái ẩu đâm chết một cô gái khi đang trên đường nhận ảnh cưới về nhà, máu và những bức hình trộn lẫn con đường. Anh đã khóc em ạ, đọc lại đau mình, thương em. Tại sao lại có những chênh chao nơi giới hạn được và mất như thế, con người lại không thể chọn lựa. Giá như, buổi chiều hôm đó, anh không bận, không để em đi một mình, có lẽ đã không có nỗi đau xé ruột thế này.

Ít khi Sài Gòn lạnh lắm, sáng xuống phố thấy ai cũng mặc thêm áo ấm. Anh chỉ độc chiếc sơ mi, chạy xe nhanh một chút cũng thấy run em ạ. Giá mà như trước đây, thế nào em cũng nhắc anh khoác thêm áo trước khi ra đường, giọng nhỏ nhẹ đến thương. Chở em qua chỗ làm rồi mới ghé toà soạn, em gục đầu vào lưng anh đòi ngủ nướng, tay đút vào túi áo anh phía trước, ghì nhẹ vào hông. Giờ đi một mình, nhớ quá!

Ảnh minh họa: solo_soletto


Em có nghe anh hát không, bài “Cafe một mình” nhé:

“Sáng nay cà-phê một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa
Em ơi em ơi…

Sáng nay nghe mưa quanh mình
Trời chợt lạnh như mùa đông
Những cơn mưa rơi ơ thờ
Rớt trên cuộc tình mong manh

Em đã đi một ngày mưa buồn
Cơn gió đông lạnh đầy đôi tay
Em đã đi để lại nơi này
Đôi mắt nâu ngồi buồn xa xăm
Như cánh chim lạc về phương nào

Theo bước chân một ngày mưa bay
Em đã đi để lại nơi này
Cơn gió đông còn buồn mênh mang

Sáng nay mây thấp trên đầu
Từng giọt cà-phê ngọt đắng
Biết em nơi đâu bây giờ
Em ơi em ơi
Sáng nay ngồi khóc một mình
Từng giọt sầu rơi lặng lẽ
Biết ta xa nhau thật rồi…”

Gác lại tất cả, buổi chiều tới toà soạn, ngồi gõ cho đủ ngàn chữ lấp bên mảng chính trị bị đổ bài, để tối nay có thể về thăm em như thế này, em thích không? Chỉ vài tiếng nữa thôi sẽ về đến quê nhà em yên nghỉ, anh sẽ lại được bên em. Con tàu vút đi trong đêm yên lặng, qua những vạt rừng đen thẫm phía đường chân trời. Trong toa, dưới ánh đèn mờ nhạt, mọi người ngủ cả rồi, anh không tài nào chợp mắt được vì nỗi háo hức được gặp em. Một entry cho em, em nhé.

Anh gọi em là ngọn lửa, như trong lời ca khúc “Bức thư tình thứ ba” của Đỗ Bảo mà anh thích. Bởi vì, “Khi để mất em tháng ngày tối tăm, không còn có em đông về lạnh giá… Tình yêu của anh trong trái tim này, vẫn dành về em nơi ấy. Em là ánh lửa, mang cho anh tất cả, mà chỉ khi em thiêu đốt anh, anh thật lòng mới hiểu”.

Có thể đến một ngày, một người phụ nữ đến thay em chăm sóc anh, nhưng em ạ, với anh, em mãi luôn là vợ.

Cô vợ hiền, xinh, bé nhỏ, biết yêu anh trọn cuộc đời mình…

Anh đang về bên em đây.


Sáng ngày mai, em ơi, Sài Gòn chắc vẫn còn đương lạnh…

Sài gòn, sáng 02/07/2009.


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: